Chúa Jesus đã trích dẫn câu Kinh Thánh nào trong Giăng 15:25?

Một cách khó chấp nhận nhất, của phần ý nghĩa tại đây, Chính Chúa Jesus đã trình bày về sự chịu khổ, bắt bớ như một phần thưởng của sự hiệp nhất bắt đầu từ 15:18.

Dec 14, 2025

Trước khi bước chân thẳng vào câu Kinh Thánh mà Chúa Jesus Christ trích dẫn ở trong Giăng 15:18-25, đề xuất tốt nhất mà tôi khuyên các độc giả trung thành của sách Giăng rằng chúng ta hãy cùng nhau nhìn vào bối cảnh và ý nghĩa căn bản của đoạn 15 này.

Được biết đến như là một trong những đoạn có phần dụ ngôn và những câu Kinh Thánh được ưa thích rất nhiều, nhưng gần như lại ít có ai quan tâm hay nhớ đến những điều mà Chúa Jesus đang muốn dạy dỗ ở đây một cách tổng quan hơn. Lấy Giăng 13 là điểm khởi đầu của bài dạy dỗ cuối cùng trước khi Ngài chịu chết trên thập tự, thì Giăng 14 như là phần cốt lõi và nền móng cho phần nội dung Ngài dạy còn lại trong cả đêm ấy.

Giăng 15, một đoạn văn như làm rõ những gì Ngài đã đặt nền ở đoạn 14, với góc nhìn tổng quan nhất, đoạn 15 là một đoạn văn không hề phức tạp. Chúa Jesus nói về sự hiệp nhất giữa Ngài và người tin trong một mối liên hệ lấy Ngài làm gốc và lời Ngài làm dinh dưỡng cho sự sống của nhánh. Ngay sau Ngài dạy dỗ về mối liên hệ hiệp nhất ấy, Ngài đã mở rộng về sự hiếp nhất ấy trong cả tình yêu thương và cao trào là sự chịu khổ.

Một cách khó chấp nhận nhất, của phần ý nghĩa tại đây, Chính Chúa Jesus đã trình bày về sự chịu khổ, bắt bớ như một phần thưởng của sự hiệp nhất. Bắt đầu từ 15:18, Chúa Jesus đã nói về bất kể những ai được hiệp nhất với Ngài cũng sẽ trải qua điều Ngài trải qua. Không tồn tại một ngoại lệ nào cho những ai đặt đức tin thật nơi Ngài.

Tại đây, Chúa Jesus Christ không nói về phần ‘Thần tính’ của mình, Ngài tập trung nói về phần ‘Nhân tính’ của chính mình Ngài. Một Đức Chúa Trời nhập thể, nhục thể, đã đến và chịu những cảnh mà Ngài chẳng đáng phải chịu. Sự ghét bỏ, phỉ nhổ, sỉ nhục, bắt bớ,… Ngài thật đã phải chịu những điều Ngài không hề đáng phải chịu. Dầu vậy, sự chịu khổ của Ngài, lại là phần thưởng cao đẹp, cũng như là một ‘tờ giấy quỳ’ đảm bảo cho bất kỳ ai tin theo Ngài. Nhưng trong bài viết này môn đồ không phải là đối tượng mà chúng ta sẽ nói đến.

Chúa Jesus đã tóm tắt nhanh qua sự chịu khổ mà Ngài trải qua cho các môn đồ nghe. Ngài cũng cho họ biết luôn cả lý do mà thế gian ghét bỏ Ngài, đó là: “VÔ CỚ!” Đúng vậy, bạn không nghe lầm. Thế gian thật hả hê khi họ đã bách hại Đức Chúa Trời nhập thể bằng một lý do thật thuyết phục: “VÔ CỚ!”

Trọn cả 3 năm chức vụ của Chúa Jesus, Ngài đã bày tỏ lòng thương xót, và sự kiên nhẫn bởi ân điển vô lượng vô biên của Ngài cho thế gian. Nhưng khốn khổ thay, thế gian đã vẫn ở trong tội lỗi vì họ chẳng từng tin Ngài, họ cũng chẳng muốn tin Ngài.

‭‭Nếu thế gian ghét các con, thì hãy biết là họ đã từng ghét Ta trước rồi.

Gi‬ăng ‭15‬:‭18‬

Và rồi một cảm giác quen thuộc lại nhắc chúng ta về những câu Kinh Thánh ở phân đoạn đầu tiên của Sách khi Giăng nói về Ngôi Lời, rằng:

Ngôi Lời ở trong thế giới do chính Ngài sáng tạo nhưng thế giới không nhận biết Ngài.

‭‭Gi‬ăng ‭1‬:‭10‬

Sự nhân từ mà Chúa Jesus đã tỏ cho thay vì là cơ hội mà họ sẽ nắm lấy Ngôi Lời, nay trở thành lời kết án cho chính họ, họ tự kết tội chính họ, và hơn hết, một tin cực kỳ xấu cho họ là chính Kinh Thánh cũng kết án họ. Chẳng đợi đến hiện tại, nhưng sự kết án đó cách xa họ đến hơn 1000 năm. Chúa Jesus đã trực tiếp dùng chính những lời của vua Đa-vít trong Thi Thiên 69 để tỏ rõ điều mà chính Ngài trải qua tại đây. Và lạ lùng thay khi chỉ với một câu Kinh Thánh ngắn ngủi lại diễn tả thật rõ ràng, đầy đủ về sự chịu khổ mà Đấng Christ phải chịu.

Thi Thiên 69:4

 

Những kẻ ghét tôi vô cớ

Nhiều hơn tóc trên đầu tôi

Những kẻ thù ghét tôi vô cớ,

Những kẻ muốn hủy diệt tôi thật là mạnh thay.

Tôi buộc phải bồi thường

Vật tôi không ăn cắp. 

Có quá nhiều người chống đối Chúa Jesus đến nỗi họ đông hơn số tóc trên đầu Ngài! Phần kinh văn này đã viết về Tuần lễ cuối cùng của Chúa Jesus trước khi Ngài chịu hình trên thập tự – Tuần Lễ Thánh. Kẻ thù của Chúa Jesus nhiều vô kể, từ người Do Thái, đến cả La Mã và cũng bao gồm cả môn đồ Ngài. Tất cả, đã giết Ngài, bởi án treo thân trên thập tự. Sự chống nghịch của nhân loại sa ngã đối với Ngài, vốn là Đức Chúa Trời của họ. Và đó cũng là bản tính của chúng ta.

Tất cả chúng ta đều đã phạm tội nghịch cùng Đức Chúa Trời trong ý nghĩ, lời nói và việc làm, bởi những điều chúng ta đã làm và cả những điều chúng ta đã không làm.

Vì đó, chính Chúa Jesus đã bị buộc tội về những điều Ngài không hề làm. Thế nhưng, Ngài đã thực sự làm ứng nghiệm trọn vẹn những lời này vào thứ 6 của Tuần Lễ Thánh, khi mà Ngài đã chuộc lại cách trọn vẹn hầu cho có thể phục hồi lại mọi sự đổ vỡ của cả cõi loài người, và trong đó có cả bạn và tôi.



Theo dõi

Hãy theo dõi chúng tôi để có thê nhận thông báo của những bài viết mới nhất.

Tại sao Phao-lô nói chúng ta là con cái Áp-ra-ham?

Tại sao Phao-lô nói chúng ta là con cái Áp-ra-ham?

Kinh Thánh đã nhiều lần nói đến cụm từ “dòng dõi của Áp-ra-ham” hay “con cái Áp-ra-ham”, kể từ lần đầu tiên trong Cựu Ước cho đến những sách sau này của Tân Ước. Nhưng làm sao để một người được gọi là con cái của ông? Liệu rằng con cái của Áp-ra-ham chỉ là những người được sinh ra từ dòng dõi của ông? Hay còn mang một ý nghĩa nào khác?

12 giỏ bánh

12 giỏ bánh

Ý nghĩa của con số “12” này, trước hết cần đặt biến cố vào bối cảnh rộng hơn của thần học Kinh Thánh. Giăng không chỉ thuật lại một phép lạ, nhưng đang trình bày một “dấu lạ” nhằm chỉ về bản chất của Chúa Jesus.