Chúa Jesus là Đấng Messiah, Con Đức Chúa Trời, thân vị thứ hai trong Ba Ngôi. Ngài là vị tiên tri, thầy tế lễ, và vua được mong đợi từ lâu rất lâu trong Kinh Thánh; Ngài là Đấng Cứu rỗi, Đấng Cứu Thế. Ngài còn là Đấng Trung Gian tức là Đấng kết nối giữa con người với Đức Chúa Trời. Ngài còn là sinh tế toàn hảo đời đời độc nhất để chuộc lại tội nhân hư mất,...
Như vậy, chúng ta có thể nhanh chóng và dễ dàng thấy được Chúa Jesus có rất nhiều danh hiệu và tên gọi mà Kinh Thánh dùng để mô tả Ngài là ai.
Nhưng trước hết, hãy suy nghĩ theo phương diện lịch sử. Chúa Jesus là một con người có thật. Ngài được sinh ra tại Bết-lê-hem. Gia đình Ngài đến từ Na-xa-rét. Ngay cả các học giả không theo Cơ Đốc giáo cũng thừa nhận rằng người đàn ông tên Jesus đã từng hiện hữu trên đất. Không khó để có thể tìm thấy được hàng dài các bằng chứng lịch sử để có thể thấy vết tích của Ngài. vì đó chúng ta có thể tin chắc rằng Chúa Jesus là một nhân vật lịch sử có thật.
Khi bạn đọc qua các ký thuật Phúc Âm, tất cả đầy ắp những dấu mốc lịch sử cụ thể. Các sách Phúc Âm cho chúng ta cho chúng ta biết về ai đang trị vì vào thời điểm nào. Chúng cũng cho chúng ta một nhận biết về địa lý, thời gian, và vương triều thời bấy giờ. Vì vậy, đây là những ký thuật lịch sử có thật và hoàn toàn đáng tin cậy. Và tất cả các sách Phúc Âm cho chúng ta biết rằng Chúa Jesus là một con người có thật, Đấng đã sống và chết trong khoảng thời gian 33 năm tại nơi mà ngày nay chúng ta biết là Do Thái (Y-sơ-ra-ên). Lúc bấy giờ đó cũng là Y-sơ-ra-ên (Isarel), nhưng là một phần, có thể nói là một nước chư hầu của Đế quốc La Mã.
Chúa Jesus đã được sinh ra tại chính mảnh đất nhỏ bé nằm tại khu vực Trung Đông đó, nhưng Ngài không được sinh ra theo cách bình thường. Ngài được sinh bởi Ma-ri, một trinh nữ. Bà có thể mang thai vì được Ngài, vì Thánh Linh đã ở trên bà. Điều đó có nghĩa là Thánh Linh đã hành động cách siêu nhiên để khiến sự thụ thai xảy ra trong dạ của Ma-ri. Bởi đó chúng ta có thể thấy được rằng, theo lẽ tự nhiên bà không thể mang thai vì không có sự kết hiệp cùng với một người nam, nhưng bởi phép lạ, như tiên tri Ê-sai đã báo trước, trinh nữ đã thụ thai và sinh một con trai. Và thiên sứ phán: “Ngươi phải đặt tên Ngài là Jesus” (I-sa 7:14; Ma-thi-ơ 1:22-23). Xét về tên gọi Jesus dường như đây là một cái tên rất đặc biệt, và thật đúng là như vậy. Nhưng hãy nhớ rằng trong thế kỷ thứ nhất, đó là một cái tên rất bình thường. Vì vậy, trong một đề xuất để có thể giúp được chúng ta tiếp cận bản văn trung thực với bản văn nguyên thuỷ hơn thì chúng ta cần nhìn thấy (chỉ nên nhìn thấy) tất cả những chỗ tên Jesus được đề cập thì chúng ta chỉ nên đọc rằng Jesus mà không thêm bất kỳ kính ngữ nào, càng không nên thêm vào chữ Chúa hay bất kỳ danh hiệu nào khác. Vì điều đó phá vỡ đi mạch văn học, ý niệm nguyên thuỷ của tác giả và cũng như mất đi yếu tố trung thực của bản văn. chỉ trừ những trường hợp cụ thể rằng, khi có một nhân vật nào đó tự chính họ tuyên bố Jesus là Chúa hoặc là một Đấng, một ai đó thì lúc bấy giờ chúng ta mới có thể nhìn nhận tên Jesus được đính kèm với các kính ngữ và danh hiệu khác.
Đã có nhiều nhà khảo cổ khác nhau tìm thấy các hộp hài cốt và các tư liệu khác nhau, và họ có thể ước tính rằng Jesus có lẽ nằm trong năm tên nam Do Thái phổ biến nhất trong thế kỷ thứ nhất. Mặc dù chúng ta không có tri thức đủ sâu rộng để có thể biết được đó là 5 cái tên nào. nhưng trên tính thực chứng của ngành khảo cổ học và lịch sử, chúng ta có thể tin cậy đó là một cái tên phổ biến thời bấy giờ. Nhưng đơn giản nhất mà nói, rằng Kinh Thánh tuyên bố và Lời Đức Chúa Trời phán bảo qua thiên sứ truyền rằng Ngài phải được đặt tên là Jesus khi nhập thể thì chúng ta có thể tin cậy, không nghi ngờ rằng, Ngài phải được gọi là Jesus.
Một góc độ khác, cụ thể hơn, chúng ta biết rằng Kinh Thánh thể hiện các yếu tố liên quan, xoay quanh Jesus người Na-xa-rét; Ma-thi-ơ 1:21 nói: “Vì chính Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi tội lỗi của họ.” Và điều đó, cũng như những điều khác ở cuối chương 1 Ma-thi-ơ, cho chúng ta biết Chúa Jesus là ai.
Kinh Thánh nói rằng trinh nữ sẽ thụ thai và sinh con, Em-ma-nu-ên, nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta (Ma-thi-ơ 1:22-23). Vì vậy, tất cả những điều đó bày tỏ cho chúng ta biết Ngài là ai. Ngài không phải chỉ là một tiên tri như các tiên tri khác, nhưng là Đấng Tiên Tri vĩ đại hơn Môi-se đã được Đức Chúa Trời hứa ban (Phục 18:15-19; Công 3:22-23; Công 7:37; Hê 3:1-6). Ngài không phải là một thầy tế lễ khác giống như các thầy tế lễ khác Ngài là Thầy Tế Lễ không được lập lên bởi Kinh Luật, cũng là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm duy nhất có thể vào nơi Chí Thánh Thật và ngự tại đó đời đời (Hê 7:15-17, 25, 28; 8:1-2; 9:12, 24; 10:12). Ngài thậm chí không phải là một vị vua giống như các vua khác, Vì Ngài vĩ đại hơn cả Đa-vít, Ngài trị vì một vương quốc chẳng hề tàn, vương quốc Ngài cứ lớn mạnh mãi không thôi (I-sa 9:6-7; Thi 110:1; Mat 22:41-45; Lu 1:32-33; Đa 7:13-14). Ngài là Đức Chúa Trời đến với chúng ta trong xác thịt, Em-ma-nu-ên, Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta. Và rồi danh Ngài là Jesus, vì Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi tội lỗi của họ.
Thật vậy, Chúa Jesus là một giáo sư tốt lành. Ngài muốn kêu gọi chúng ta ăn năn và tin vào Phúc Âm cứu rỗi của Ngài (Mác 1:15). Chúa Jesus chỉ ra con đường tốt nhất để sống là chính Ngài (Giăng 14:6). Và thật tuyệt vời biết bao nếu tất cả chúng ta đều lắng nghe Chúa Jesus và bước theo Ngài.
Nhưng trên hết mọi sự, điều chính yếu Chúa Jesus đến để làm, sứ mệnh của Ngài, là đến để cứu dân Ngài khỏi tội lỗi của họ. Ngài đến để có thể sống một đời sống mà chúng ta không thể tự mình sống, và chịu chết cái chết mà chúng ta đáng phải chịu vì tội lỗi. Cũng chính Ngài, sự phục sinh, sự thăng thiên, việc Ngài ngự bên hữu Đức Chúa Trời đời đời, vĩnh cửu, và việc Ngài sẽ tái lâm, có thể đem đến sự an tâm, và sự yên nghỉ thật từ ngày hôm nay khi chúng ta có thể có trong sự tha thứ qua Đấng Christ, vì Ngài là Đấng thay thế của chúng ta và là Vua trị vì đang gần đến của chúng ta.


