Trong đêm cuối cùng trước khi bước lên Thập Tự Giá, Chúa Jesus đã thực hiện một hành động khiến các môn đồ hoàn toàn bối rối. Ngài đứng dậy khỏi bàn ăn, cởi áo ngoài, quấn khăn ngang lưng, rồi đổ nước vào chậu và bắt đầu rửa chân cho từng người một; xong rồi Ngài lấy khăn đã thắt mà lau chân họ (Giăng 13:4-5). Một hành động khiêm nhường đến mức khó hiểu, một sự phục vụ vượt ngoài mọi khuôn khổ văn hóa thời bấy giờ. Thế nhưng chính hành động ấy lại trở thành khuôn mẫu, lời mời gọi và lời hứa cho những ai bước theo dấu chân của Ngài.
Sau khi đã rửa chân các môn đệ xong, Ngài mặc lại áo ngoài, trở về bàn ăn và hỏi họ:
...“Các con biết những điều này và đem ra thực hành thì được phước” (Gi 13:17)
Nhưng “phước” mà Chúa Jesus Christ nói ở đây là gì?
Trước hết, trong lời Ngài hỏi: “Các con có hiểu việc Ta vừa làm cho các con không?” (Gi 13:12), Chúa muốn các môn đồ nhận ra rằng việc rửa chân không chỉ là một hành động yêu thương, mà là một tấm gương, một khuôn mẫu để họ noi theo và thực hành. Ngài đã hạ mình xuống để nâng người khác lên; Ngài đã quỳ gối để nhấc chân môn đồ mình lên; Ngài tự nguyện hạ vì tình yêu và qua đó mời gọi những ai thuộc về Ngài bước vào tình yêu ấy. Một tình yêu mà nếu Ngài không thi hành trước cho chúng ta, chúng ta chẳng thể nào có phần trong Ngài cũng chẳng có điều gì để có thể ghi nhớ mà noi theo.
Phi-e-rơ, vì không hiểu, đã thốt lên:
“Đời nào con để Chúa rửa chân cho con!”
Nhưng Đức Jesus đáp:
“Nếu không để Ta rửa, con sẽ không có phần gì với Ta cả.”Giăng 13:8
Khi đã giải thích ý nghĩa của hành động đó, Chúa Jesus tiếp tục phán:
“Các con xưng Ta là Thầy và Chúa, phải lắm, vì Ta thật là như vậy. Đã là Thầy và Chúa mà Ta còn rửa chân cho các con, thì chính các con cũng phải rửa chân cho nhau. Ta làm như vậy để làm gương cho các con noi theo… Các con biết những điều này và đem ra thực hành thì được phước.” (Giăng 13:13-17)
Ngài rửa chân để dạy rằng: ai muốn thuộc về Ngài thì phải tiếp nhận tình yêu hạ mình phục vụ của Ngài; và ai đã thuộc về Ngài thì được chính Ngài kêu gọi để sống lại chính tình yêu ấy trong đời mình cho người khác. Nhưng điều đáng chú ý chính là lời hứa của Ngài: phước dành cho những ai thực hành điều Ngài đã làm.
Khi một môn đồ yêu thương, phục vụ, và hạ mình vì người khác, người ấy đang tái hiện hình ảnh của chính Chúa Jesus trong đời sống mình. Phước ở đây chính là được học theo hành động của Thầy, được sống lại điều Thầy đã sống, được làm điều Thầy đã làm cho mình.
Phước này không phải vật chất, cũng không phải một kiểu may mắn theo nghĩa thông thường; nhưng là một phước lớn hơn, sâu sắc hơn và đẹp đẽ hơn: ‘được trở nên giống Thầy mình’. Được trở nên giống như hình ảnh của Đấng mà mình gọi là Thầy, là Chúa (Gi 13:13). Đó là phước hạnh mà không bất phước lành vật chất đều không thể so sánh được.
Nhưng phước lành mà Chúa Jesus hứa trong Giăng 13:17 không phải là điều nằm ngoài chúng ta, nhưng là điều Ngài sẽ hình thành bên trong chúng ta, khi chúng ta vâng lời Ngài và thực hành điều Ngài dạy. Khi chúng ta noi theo gương Ngài trong sự phục vụ bởi tình yêu thương, chúng ta không chỉ làm theo lời dạy của Ngài, mà đang được biến đổi để trở thành giống như Ngài. Và chính trong sự tương đồng ấy, cả thế gian có thể nhìn thấy Đấng chúng ta tôn thờ qua đời sống mỗi ngày của chúng ta. Như Ngài đã phán:
Giăng 13:35
“Nếu các con yêu thương nhau thì nhờ đó mọi người sẽ nhận biết các con là môn đệ Ta.”
Thế gian không nhìn thấy Chúa bằng mắt mình, nhưng họ nhìn thấy Ngài qua những người thuộc về Ngài. Một môn đồ yêu thương như Thầy, khiêm nhường như Thầy, phục vụ như Thầy, thì chính cuộc đời người ấy trở thành tấm gương phản chiếu Đấng mà họ theo. Người ấy không còn sống cho mình nữa, mà trở thành nơi vinh hiển của Đức Chúa Trời được bày tỏ.
Vậy nên, phước hạnh mà Chúa Jesus phán trong phân đoạn này không phải là Ngài sẽ ban cho chúng ta thêm điều gì, nhưng là Ngài làm cho chúng ta trở nên điều Ngài muốn. Đó là trở nên “người mà được Ngài tạo nên trong Chúa Jesus Christ” (Ê-phê-sô 2:10), tức là một môn đồ giống với Thầy của mình. Đây là bản chất của một cuộc đời nên thánh: qua từng hành động yêu thương nhỏ bé, từng sự phục vụ âm thầm, từng quyết định hạ mình vì người khác, hình ảnh của Chúa Jesus được khắc sâu vào tâm lòng và tỏ ra qua đời sống người ấy. Môn đồ ấy sẽ càng ngày càng hiểu biết Chúa hơn, kinh nghiệm Chúa hơn, gần với Chúa hơn, và trở nên giống Chúa càng hơn.
Phước hạnh thật là được tạo nên mới để trở nên giống với Thầy thật của mình là Đức Chúa Jesus Christ.
Một phước hạnh không phai tàn, không phụ thuộc hoàn cảnh, nhưng lớn lên từng ngày mỗi khi chúng ta bước thêm từng bước một trong sự vâng phục. Thật vậy, khi một môn đồ bước đi không ngừng trong tiến trình nên thánh, ngày càng ngày sự thực nghiệm trong tiến trình nên thánh ấy sẽ giúp cho sự hiểu biết về Đấng Christ trong họ gia tăng, Người ấy sẽ càng hiểu biết thêm về lời dạy của Ngài. Và một người hiểu lời dạy của Đấng đã cứu mình, người ấy sẽ không xin điều Ngài không hứa; nhưng người ấy chắc chắn sẽ nhận điều Ngài chắc chắn ban.


