Trong Giăng 11:4, tại sao Chúa Jesus lại nói “bệnh này không đến nỗi chết”?

Điều Chúa phán về căn bệnh của La-xa-rơ cũng chính là cách Ngài đã phán về người mù từ thuở sinh ra trong Giăng 9.

Nov 21, 2025

Trong Giăng 11:4, câu hỏi lớn nhất khiến nhiều độc giả dừng lại chính là lời Chúa Jesus phán: “Bệnh này không đến nỗi chết.” Điều khó hiểu là câu nói ấy lại xuất hiện ngay trong một câu chuyện mà cái chết thực sự đã xảy ra. Nhưng để hiểu được tại sao Chúa Jesus nói như vậy, cần nhìn lại cách Ngài định nghĩa những đau bệnh và biến cố đã xảy ra trong chức vụ của mình. Điều Chúa phán về căn bệnh của La-xa-rơ cũng chính là cách Ngài đã phán về người mù từ thuở sinh ra trong Giăng 9. Cả hai câu chuyện tưởng như khác nhau, nhưng được đặt chung dưới một khung giải thích: mọi sự xảy ra là “để việc làm của Đức Chúa Trời được thể hiện” và “để Đức Chúa Trời được hiển vinh và Con của Ngài cũng nhờ đó được hiển vinh”.

Khi đứng trước người mù, Chúa Jesus đã nói với các môn đồ:

Giăng 9:3

Đức Jesus trả lời: “Chẳng phải vì anh ta hay ông bà cha mẹ anh phạm tội đâu, nhưng để việc làm của Đức Chúa Trời được thể hiện trong anh.

Đến chương 11, Ngài nói với các môn đồ:

Giăng 11:4

Bệnh nầy không đến nỗi phải chết, nhưng việc xảy ra để Đức Chúa Trời được hiển vinh và Con của Ngài cũng nhờ đó được hiển vinh! 

Điểm khác biệt duy nhất giữa hai trường hợp này nằm ở mức độ: người mù chỉ mang trong mình sự khiếm khuyết của thân thể – bề ngoài, còn La-xa-rơ bước vào cái chết toàn diện – cả trong lẫn ngoài. Chính vì thế, từ đầu câu chuyện, Chúa Jesus đã đặt khung giải thích điều ấy, rằng: biến cố này không được nhìn như một căn bệnh thông thường, nhưng phải được hiểu gói gọn trong phạm vi của vinh hiển Đức Chúa Trời. Điều đó không chỉ giúp môn đồ hiểu đúng sự kiện họ sắp chứng kiến mà còn giúp người đọc theo kịp ý tưởng của Giăng khi ông ký thuật lại câu chuyện này.

Khi Chúa Jesus nghe tin La-xa-rơ bệnh, Ngài không vội vàng. Không phải vì Ngài không biết, mà vì mọi điều đều nằm trong kế hoạch và thời điểm của Ngài. Trên thực tế, Ngài biết rất rõ người bạn yêu dấu của mình sẽ chết.

Giăng 11:14

Cho nên Đức Giê-su mới nói rõ rằng: “La-xa-rơ đã chết rồi!

Vấn đề không nằm ở việc Ngài thiếu thông tin, nhưng ở chỗ Ngài biết kết thúc của câu chuyện trong khi những người khác chỉ nhìn thấy hầm mộ, tuyệt vọng, cùng những bế tắt. Vì vậy, câu “không đến nỗi chết” không phải là lời trấn an rỗng tuếch, nhưng là lời tuyên bố về một kế hoạch chắc chắn mà Đức Chúa Trời sẽ làm.

Trong toàn bộ phân đoạn, điều Chúa muốn bày tỏ không chỉ là một phép lạ, mà là chính bản chất của Ngài – Ngài là ai? Trước khi gọi La-xa-rơ ra khỏi mộ, Ngài đã tuyên bố:

“Chính Ta là sự sống lại và sự sống, người nào tin Ta, dù có chết, cũng sẽ sống. Còn ai sống mà tin Ta sẽ chẳng bao giờ chết, con tin điều ấy không?”

Giăng 11:25-26

Đây là lời tuyên bố trọng tâm. Phép lạ không phải là mục đích chính; phép lạ chỉ là phương tiện để thực chứng lời tuyên bố về bản chất thật sự Đấng làm phép lạ. Ngài bày tỏ không chỉ quyền năng mà còn là thân vị Ngài: Con Đức Chúa Trời, Đấng có thẩm quyền tuyệt đối trên sự chết.

Điều này được chứng minh rõ ràng khi Giăng cho chúng ta thấy cảnh Chúa Jesus cầu nguyện lớn tiếng trước khi làm phép lạ:

Giăng 11:41-42

Đức Jesus ngước mắt lên cầu xin: “Thưa Cha, con cảm ơn Cha vì đã nhậm lời con! Con biết Cha luôn luôn nghe lời con cầu xin, nhưng con phải nói ra vì đám đông đang đứng quanh đây, để họ tin rằng chính Cha đã sai con đến!

Chúa Jesus không chỉ bày tỏ sự vâng phục của Con đối với Cha, mà còn có dụng ý bày tỏ và làm nổi bật vinh hiển của Cha qua hành động của mình. Đây không phải là phép lạ diễn ra trong sự kín đáo như nhiều trường hợp khác, nhưng là một khoảnh khắc công khai trước đám đông, trước một xác chết “đã bốc mùi” sau bốn ngày trong hoàn cảnh thê lương mà con người chẳng thể làm gì khác. Trong không khí tang thương ấy, Ngài muốn mọi người thấy vinh hiển của Đấng sai Ngài đến.

Sau khi cầu nguyện, Ngài gọi lớn tiếng:

“La-xa-rơ! Hãy ra đây!” (Gi 11:43)

Và người chết bước ra, tay chân vẫn quấn vải liệm. Nếu chỉ là ảo ảnh, hoặc một sự nhầm lẫn vì nước mắt, thì làm sao có thể tháo dải băng liệm khỏi chính người đã chết? Nhưng xác chết ấy đã được tháo băng bởi chính những bàn tay từng quấn chúng lại. Ở khoảnh khắc ấy, không ai có thể phủ nhận: lời Chúa phán trong câu 4 đã trở thành hiện thực. Vinh hiển của Cha và Con đã được tỏ ra trọn vẹn trước mắt mọi người.

Những người có mặt hôm đó – gia đình Ma-thê, Ma-ry, và những người đến chia buồn – cũng chính là những người đầu tiên chứng kiến vinh hiển ấy. Họ không mang theo hy vọng nào, cũng chẳng trông chờ điều gì ngoài sự chia sẻ nỗi buồn. Nhưng chính họ trở thành nhân chứng cho quyền năng của Đấng nắm giữ sự sống, quyền năng bày tỏ trên một “căn bệnh không đến nỗi chết”, vì nó dẫn đến một sự sống lại làm rạng danh Cha và Con. 

Điều tuyệt vời ở câu chuyện này là vinh hiển ấy không chỉ tôn vinh Đức Chúa Trời, nhưng còn tác động đến những người đang đứng tại đó. Chính trong hầm mộ sâu nhất của mất mát, họ lại được chạm đến niềm vui mạnh mẽ nhất. Nỗi đau càng lớn, thời gian chờ đợi càng dài, thì khi vinh hiển càng được bày tỏ và làm rõ, niềm vui cũng cứ thế càng bùng nổ và vượt trội. Đó là niềm vui không thể tự con người tạo ra, nhưng chỉ có thể đến từ Đấng có năng quyền biến sự tan vỡ thành lành lặn và sự chết thành sự sống.

Theo dõi

Hãy theo dõi chúng tôi để có thê nhận thông báo của những bài viết mới nhất.

Tại sao Phao-lô nói chúng ta là con cái Áp-ra-ham?

Tại sao Phao-lô nói chúng ta là con cái Áp-ra-ham?

Kinh Thánh đã nhiều lần nói đến cụm từ “dòng dõi của Áp-ra-ham” hay “con cái Áp-ra-ham”, kể từ lần đầu tiên trong Cựu Ước cho đến những sách sau này của Tân Ước. Nhưng làm sao để một người được gọi là con cái của ông? Liệu rằng con cái của Áp-ra-ham chỉ là những người được sinh ra từ dòng dõi của ông? Hay còn mang một ý nghĩa nào khác?

12 giỏ bánh

12 giỏ bánh

Ý nghĩa của con số “12” này, trước hết cần đặt biến cố vào bối cảnh rộng hơn của thần học Kinh Thánh. Giăng không chỉ thuật lại một phép lạ, nhưng đang trình bày một “dấu lạ” nhằm chỉ về bản chất của Chúa Jesus.