Tại sách Sáng Thế trong Kinh Thánh, chúng ta đã được nghe về một giao ước giữa Đức Chúa Trời được lập nên với Áp-ra-ham, cùng một lời hứa kèm theo cho Áp-ra-ham về dòng dõi của ông sẽ được hưởng chung phước lành mà Áp-ra-ham sẽ nhận. Chúng ta cũng được biết rằng, trong Kinh Thánh đã có rất nhiều lần dân Do Thái dùng điều này để nói rằng mình là dòng dõi Áp-ra-ham, nên theo lẽ hiển nhiên họ sẽ nhận lấy phước lành mà tổ phụ của họ đã nhận 1. Nhưng Phao-lô đã cung cấp cho các tín hữu tại Ga-la-ti một cái nhìn đúng đắn về ý nghĩa của cụm từ “con cái Áp-ra-ham” (dòng dõi của Áp-ra-ham) trong Ga-la-ti 3:6-9:
6Cũng như Áp-ra-ham đã tin Đức Chúa Trời nên Ngài kể ông là công chính. 7Vậy anh chị em nên biết rằng: Những ai có đức tin, những người ấy là con cái Áp-ra-ham. 8Kinh Thánh đã thấy trước rằng: Đức Chúa Trời sẽ tuyên xưng các dân ngoại là công chính bởi đức tin, nên đã rao truyền trước cho Áp-ra-ham Phúc Âm này: Nhờ ngươi muôn dân sẽ được phước. 9Vì thế những ai tin thì được phước với Áp-ra-ham, là người có lòng tin.
Để hiểu được một cách chuẩn xác về cụm từ “con cái Áp-ra-ham”, chúng ta cần phải nắm được những từ khóa của Phao-lô trong phần kinh văn này: “có đức tin” - “là con cái Áp-ra-ham”, “sẽ tuyên xưng các dân ngoại là công chính” - “bởi đức tin”, “sẽ được phước” - “có lòng tin”. Đây là những từ khóa quan trọng để giúp chúng ta hiểu đúng về cụm từ “con cái Áp-ra-ham”. Thật vậy, chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy mỗi một mệnh đề ông đề cập đến, đều được đính kèm với “đức tin nơi Đức Chúa Trời”.
Điều này rất quan trọng, bởi vì trong tư tưởng của một người Do Thái lúc bấy giờ, họ sẽ mặc định rằng họ cũng được mang lấy phước lành giống như Áp-ra-ham bằng cách chịu phép cắt bì và làm theo Luật Pháp, vẫn đang được lan truyền trong cộng đồng các tín hữu lúc bấy giờ (Gal 2:14). Cũng chính vì vậy, sứ đồ Phao-lô đã bày tỏ cho tín hữu Ga-la-ti một cách tiếp cận chính xác hơn, về cách một người được Đức Chúa Trời xem là con cái Áp-ra-ham trong câu 6-7:
6Cũng như Áp-ra-ham đã tin Đức Chúa Trời nên Ngài kể ông là công chính. 7Vậy anh chị em nên biết rằng: Những ai có đức tin, những người ấy là con cái Áp-ra-ham.
Sở dĩ Phao-lô phải nói điều này là vì trong bối cảnh Hội Thánh Ga-la-ti lúc bấy giờ, cộng đồng anh chị em tín hữu ở đây là người ngoại. Đối với nhóm giáo sư giả người Do Thái, là những người mà Phao-lô gọi là đáng nguyền rủa (Gal 1:9), thì khu vực Ga-la-ti không khác gì một miếng mồi ngon để cắn xé. Họ đã len lỏi vào tận giữa vòng Hội Thánh Ga-la-ti, để dạy dỗ tín hữu những giáo lý sai trật về một Phúc Âm bị xuyên tạc, họ truyền bảo rằng phải trở nên người Do Thái, thì anh chị em mới được xưng công chính.
Vì thế, để đảm bảo cho những tín hữu tại Ga-la-ti không bị rơi vào những lời dụ dỗ mà rời xa khỏi lẽ thật ban đầu của Phao-lô đã rao cho họ, ông đã cung cấp cho các tín hữu tại Hội Thánh Ga-la-ti thấy được thế nào là khuôn mẫu của một người được xưng công chính để họ noi theo. Trong câu 6, Phao-lô đã cho họ gợi nhớ lại về hình ảnh của Áp-ra-ham, là một người được kể là công chính đã được ký thuật trong Sáng Thế, và ông dùng câu 7 để bày tỏ cho những ai có đức tin nơi Đức Chúa Trời giống với Áp-ra-ham sẽ được gọi là con cái của Áp-ra-ham. Sau đó, Phao-lô đã kết luận lại một cách đanh thép rằng những ai có đức tin nơi Đức Chúa Trời (giống như Áp-ra-ham đã tin), thì sẽ được gọi là “con cái của Áp-ra-ham” (Gal 3:7).
Vậy khi Phao-lô nhắc về những người có đức tin giống như Áp-ra-ham sẽ được gọi là con cái của Áp-ra-ham, thì cùng một lúc ông cũng khẳng định rằng chúng ta sẽ được quyền thừa kế tất cả những gì mà vị tổ phụ đã có, bởi vì chúng ta là con của Áp-ra-ham. Điều tuyệt vời nhất mà chúng ta được thừa kế là tất cả những ơn phước mà Đức Chúa Trời đã ban cho Áp-ra-ham, thông qua giao ước mà Chúa đã lập nên với ông từ trong Sáng Thế. Điều này đã được Phao-lô nhắc lại trong Ga-la-ti 3:8:
Kinh Thánh đã thấy trước rằng: Đức Chúa Trời sẽ tuyên xưng các dân ngoại là công chính bởi đức tin, nên đã rao truyền trước cho Áp-ra-ham Phúc Âm này: Nhờ ngươi muôn dân sẽ được phước.
Kinh Thánh đã khẳng định rằng “Đức Chúa Trời sẽ tuyên xưng các dân ngoại là công chính bởi đức tin” trước cả khi “rao truyền trước cho Áp-ra-ham Phúc Âm này” (3:8). Điều này có nghĩa là từ trong suy nghĩ của Chúa, dân ngoại hay cụ thể hơn là các tín hữu khu vực Ga-la-ti được xưng công chính bằng đức tin, chứ không phải bởi việc trở thành dân Do Thái. Vì vậy không một ai được phép hiểu rằng “phước” là sự giàu có về mặt tài vật, mà chúng ta phải hiểu theo bối cảnh, “phước” ở đây là được sự cứu rỗi, là việc được xưng công chính. Nếu ai đó trong chúng ta hiểu từ “phước” là vật chất thì chúng ta đang đi ngược lại với những gì mà Kinh Thánh đang muốn bày tỏ cho chúng ta trong phân đoạn này.
Một điều khác chúng ta có thể thấy, Phao-lô đang đề cập đến “dân ngoại”, thay vì đề cập đến muôn dân, muôn nước. Tại sao lại như vậy? Phao-lô không hề có ý phân biệt nhưng ông đang muốn nhấn mạnh rằng ông đang không nói đến người Do Thái. Điều này có nghĩa là sự xưng công chính trong mắt Đức Chúa Trời không đến từ việc phải trở thành một người Do Thái. Song, sự xưng công chính và được gọi là con cái Áp-ra-ham đến từ việc bạn đặt đức tin nơi Đức Chúa Trời như thế nào?
Hãy nhớ rằng, những ai có đức tin giống với Áp-ra-ham thì sẽ được kể là con cái của ông, họ sẽ được quyền thừa kế tất cả phước lành mà Áp-ra-ham được nhận từ Chúa, và phước lành lớn nhất mà Áp-ra-ham đã được nhận là sự xưng công chính. Sứ đồ Phao-lô đã khẳng định lại điều đó một lần nữa trong câu 9, khi ông nói rằng:
Vì thế những ai tin thì được phước
với Áp-ra-ham, là người có lòng tin.
- Ma-thi-ơ 1:9[↩]


